Di?n dàn VietShare.5Forum.Net
Change background image
KingStar.5forum.net - Diễn Đàn Giải Trí Tổng Hợp

KingStar.5forum.net - Diễn Đàn Giải Trí Tổng Hợp



Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

© VietShare.5Forum.Net

King♥Angel

Chương ........?on Tue Aug 07, 2012 8:11 pm

avatar
avatar
Ch?c V?[MOD] Tuyệt Thế Anh Hùng

[MOD] Tuyệt Thế Anh Hùng

Bữa tiệc đầy tháng kết thúc với bao tràng cười và những trận cụng rượu mệt lử. Tôi leo lên giường ngủ một giấc đến tận chiều mới tỉnh.
- Anh tỉnh rồi à?
- Ừ.
- Em muốn nói chuyện với anh.
- Chuyện gì thế?
- Cám ơn anh vì tất cả nhé!
- Gì vậy?
- Hì. – Cô ấy cười thật lạ. – Em biết chúng ta ko thể cố gắng đc nữa. Cám ơn anh đã để em đc ở đây cho đến khi bé Dương sinh ra tròn tháng tuổi. – Bất chợt tôi chột dạ. – Em nghĩ mình nên chia tay. – Tim tôi co thắt. Đau nhói. – Anh đọc rồi kí vào nhé. – Cô ấy đưa ra trc mặt tôi một tờ giấy. Đơn li dị.
- Thanh Mai! Em… Thế còn mẹ! - Cuống họng tôi run lên. Men rượu còn vương trong miệng chợt nồng nặc đến khó thở.
- Mẹ biết mọi chuyện rồi.
- Em nói với mẹ rồi sao?
- Ko! Mẹ… Mẹ biết từ mấy hôm nay rồi. Mẹ đồng ý cho em ra đi. – Cô ấy lại cười.

Thế thì chẳng còn gì để níu kéo cuộc hôn nhân này nữa rồi. Tôi làm sao có cái quyền giữ cô ấy lại chứ! Chính tôi đã từng nói tình yêu của chúng tôi chết rồi mà. Tôi ko còn yêu cô ấy nữa mà. Tôi đã bỏ mặc cô ấy suốt bao ngày tháng qua. Và đây chẳng là điều gần như tôi mong mỏi suốt bao tháng qua còn gì?

Tôi cầm bút. Những trang giấy chữ chợt nhoè đi. Tôi khóc à? Đâu có! Làm gì có giọt nước mắt nào rơi. Nhưng sao tôi thấy mắt mình cay thế. Tim tôi đau thế này? Tôi thấy khó thở. Tôi dừng bút sau dòng chữ kí tên mình. Vậy là hết rồi. Chúng tôi đã li dị!

Vợ tôi cầm tờ giấy li hôn, sách vali đã chuẩn bị từ bao giờ đi xuống phòng. Tôi chạy ra đến cửa phòng. Nhìn xuống. Mẹ tôi đã bế cháu và chuẩn bị sẵn quần áo tã lót chờ vợ tôi. Đôi mắt bà đỏ hoe.
- Mẹ! – Cô ấy đặt vali xuống đất, ôm chầm lấy mẹ tôi. – Con xin lỗi mẹ!
- Phải cứng rắn lên con. Ko đc khóc. Khóc là con bé nó khóc theo đấy. - Mẹ tôi nói thế nhưng nước mắt bà đã chảy thành hàng. Lâu lắm rồi tôi mới thấy mẹ tôi khóc.
- Mẹ ơi! Tha thứ cho con mẹ nhá!
- Ừ. Mày vẫn là con dâu mẹ. Lệ Dương vẫn mãi là cháu nội mẹ! Biết chưa!
- Mẹ! – Cô ấy lại siết mẹ tôi chặt hơn.

Cổ họng tôi đắng ngắt. Người tôi ko còn đủ sức để lết xuống cầu thang. Trái tim tôi như có ái đó nhẫn tâm đưa tay bóp nghẹt. Vợ tôi bước đi. Cánh tay tôi giơ ra trong tuyệt vọng. Cô ấy ở xa tôi quá rồi. Tôi ko còn đủ sức để giữ cô ấy lại rồi. Người con gái tôi đã yêu, yêu tha thiết. Người con gái tôi đã từng hứa sẽ che chở và đem đến hạnh phúc cho cô ấy. Người con gái ấy đã xa tôi thật rồi. Nước mắt tôi chảy dài. Nước mắt đàn ông khóc cho chính người mình yêu. Khóc cho chính sự yếu hèn của một kẻ ngu ngốc, của một kẻ luôn tự dối lòng, của một kẻ muốn chà đạp, muốn làm tổn thương cho chính người mà mình yêu. Để rồi kẻ đau nhất chính là mình!

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


« Xem bài tru?c | Xem bài k? ti?p »

Quy?n h?n c?a b?n:

Bạn không có quyền trả lời bài viết

  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog